Tìm bánh đa cua ở Hải Phòng

Lần đầu tiên mò mẫm, bỏ mặc mình đi lạc giữa thành phố cảng Hải Phòng để tìm mua bánh đa cua

Rico Nguyen A story to tell

434 Hoàng Minh Thảo, Dư Hàng Kênh, Lê Chân, Hải Phòng, Vietnam

Tôi có cô bạn gái. Gốc Hải Phòng, giờ làm ở một khu nghỉ dưỡng trong Nam, năm nay cũng sít soát đầu ba, chưa chồng con gì cả, xinh đẹp và đảm đang. Với cô ấy là cả dòng máu Hải Phòng mạnh mẽ và mãnh liệt, điều thường thấy ở con gái Hải Phòng, cô ấy tên P (Ví dụ thế còn ai đọc bản tin này từ facebook của tôi thì đều biết là ai đấy rồi) 

Trong một chuyến thăm quê rồi ghé qua Hà Nội thăm tôi, cô ấy mang tới nhà tôi mấy gói bánh đa cua làm quà. Bữa đó buổi tối trời, xóm tôi tổ chức nhậu nhẹt nhè nhẹ, có nồi lẩu vợ tôi và mấy chị em hàng xóm hì hụi làm cả chiều. P mang bánh đa cua đặc sản của quê hương ra mời khách mới luôn. Bữa đó chúng tôi, 3 gia đình cùng ngồi nhậu quanh nồi lẩu cùng cô gái Hải Phòng xinh xắn và món bánh đa cua gây ấn tượng không ngờ. 

Website du lịch Hải Phòng mô tả bánh đa cua trên mâm lẩu (hình của www.dulichhaiphong.gov.vn)

Đó là thứ bánh tráng thái sợi cực kỳ thích hợp cho nồi lẩu, bản thân nó có vị cua, một nồi lẩu có thêm tý cua bao giờ cũng đem lại nhiều cảm xúc cho vị giác. Nếu bạn đã từng ăn thử thì tôi tin bạn sẽ đưa mì gói Miliket vào vị trí khác nhường chỗ cho bánh đa cua Hải Phòng trong những bữa lẩu tất niên đang cận kề. Bằng công thức bí truyền và cách chế biến thủ công  đặc biệt bánh đa cua Hải Phòng tạo cảm xúc riêng cho vị giác thay vì bột luộc chín thái hoặc đúc sơị như bún hay phở, hay nui, là những thứ noodle mà người ăn chỉ cảm nhận được góc cạnh vật lý của nó. Đó cũng chính là một phần trong những lý do nó nên là thứ thay thế mì tôm cho khâu lót dạ cuối mỗi bữa lẩu của các liền anh đang phê rượu.

Hương vị lôi cuốn của bánh đa cua thôi thúc tôi làm 1 chuyến phượt nhỏ về Hải Phòng. Một chuyến đi không kế hoạch, tôi xách xe máy và xuôi theo đường 5 về phương Đông, nơi thành phố cảng ngự trị, nơi công nghiệp cảng biển đang bị lấn át dần bởi công nghiệp không khói.

Những ngày cuối năm, quốc lộ 5 đầy nghẹt xe container ngược xuôi. Từ Hà Nội tới Hải phòng hơn 100km có tới vài ngàn công ty, xưởng sản xuất, nhà máy hạng nặng bu kín lấy con đường, hàng chục khu công nghiệp tập trung trải suốt chặng đường. Con đường oằn mình cõng hàng ngàn tấn hàng hóa ngược xuôi mỗi phút giây.

Đây là lần đầu tiên tôi tự do khám phá Hải Phòng mà không có một cuộc hẹn nào hết, một đích đến rõ ràng nào cả, một mình một xe gắn máy nên hầu như cũng không có hạn chế gì về di chuyển. 

Cảm nhận đầu tiên tới Hải Phòng là bụi, bụi kinh khủng, thành phố này dường như không có bất cứ giới hạn xe cộ nào thì phải, bạn nhìn thấy xe đầu kéo hạng nặng ở mọi xó xỉnh, đây là thành phố Cảng nên việc chuyên chở hàng hóa là nghề của nó, bạn có thể đi chiếc xe lớn nhất có thể, chiếc xe Mecedes  ba khoang 70 chỗ thi thoảng dừng lại đón khách có sơn màu vàng và đỏ của Hanoibus chẳng hạn, không cần bận tâm về chỗ đậu qua đêm, luôn có các gara ô tô cỡ lớn ở khắp nơi và kích thước tiêu chuẩn luôn phù hợp với xe của bạn. 

Nếu nói về xe cộ ở Hải Phòng thì báo cáo thống kê có thể tóm tắt là tỷ lệ xe từ 4 bánh trở lên rất nhiều ở thành phố này, nhiều - nhất - là - loại - xe - có - nhiều - bánh - nhất. 

Tôi lách mình vào những hẻm nhỏ và khám phá sâu hơn, phía sau vỏ bọc bụi bặm và cơ bắp của những chiếc xe đầu kéo đang phì phò trên xa lộ là một Hải Phòng cũ kỹ, nó cho bạn cảm giác vén bức rèm để bước vào tuổi thơ. Những con phố bé tẹo, hàng quán la liệt bên đường, dây điện chăng ngang đường như mạng nhện, quán trà đá có ở mỗi 50 m phố. Những dãy nhà tập thể màu vàng truyền thống bong tróc loang lổ cũ kỹ, lố nhố chuồng cọp.

Những tòa nhà tập thể màu vàng truyền thống cũ kỹ và lô nhô chuồng cọp trên đường Đà Nẵng

Lách sâu hơn 1 chút, bạn chợt lạc vào cảnh nông thôn ở giữa lòng đô thị. Tôi thấy những ngôi nhà bé tẹo, nằm chơ vơ giữa ruộng rau xanh, những ngôi nhà cũ mốc thếch, những lối mòn trên nền đất, một vài cây dừa mọc hoang vu trên đống cỏ lau. Một không gian đầy cảm xúc tuổi thơ bỗng ùa về, duy nhất tấm biển chỉ tên đường là kéo tôi về thực tại. Tôi đang đứng ở một quận nội đô của Hải Phòng. 

Gợi nhớ về một vùng nông thôn giữa tâm thành phố Cảng, đây là đâu đó thuộc quận Hải An

Tôi tìm về Chợ Hàng Cũ, nơi có các xưởng sản xuất bánh đa cua. Lúc này tôi đã lạc đến cuối con đường Đà Nẵng. Hải Phòng và Đà Nẵng tôi nhớ có kết duyên gì đó, và cả 2 đặt tên nhau cho 1 tên đường. Đường Đà Nẵng ở Hải Phòng là con đường khá lớn, với nhiều khu tập thể cũ kỹ vàng vàng chìa ra. Trong khi đường Hải Phòng ở Đà Nẵng thì cạnh một ga xe lửa và có món bánh tráng Trần Đà Nẵng ngon tuyệt, con đường ở Đà Nẵng kém hoành tráng hơn anh bạn ở Hải Phòng về độ rộng. 

Đi lộn lại theo đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, đây là đường lớn có chia 2 chiều xe cộ và 3 làn xe mỗi bên.  Hai bên đường cũng la liệt xe container cả đang di chuyển và đang đứng chơi. 

Thành phố của rất nhiều chiếc xe có rất nhiều bánh

Hàng Cũ thực ra là tên phố, phố Hàng Cũ. chắc có phố Hàng mới, hoặc "hàng đang dùng" ở Đồ Sơn nên họ phải đặt tên kiểu vậy để phân biệt chăng. là con phố nhỏ, kiểu Ngõ Gạch ở Hà Nội, cũng với tone màu loang lổ lộn xộn những biển hiệu treo thấp cao, thiết kế theo kiểu sơn phết thủ công, xen lẫn là mớ dây điện lòng thòng y hệt tấm hình mà Bill Gates sang Việt Nam chụp năm nào đó ở Hà Nội. 

Bức hình Billgate chụp về dây điện ở Hà Nội

 

Góc phố Hàng Cũ, cũ kỹ và nhằng nhịt dây điện

Tôi lách vào 1 hẻm nhỏ của phố Hàng Cũ, con ngõ nhỏ sâu hun hút, những mái nhà lợp phi bro xi măng, thấp lè tè. rồi hàng hà sa các sạp phơi bánh đa, một cảm xúc như lạc vào làng Vòng (làng cốm Vòng ở Hà Nội) những năm 2000. Có lẽ khu này các ngôi nhà hầu như không cao quá 2 tầng. Các tường bao có vẻ chỉ để ngăn cách vật lý phần sở hữu đất đai mà thôi chứ không có tác dụng bảo vệ. 

Những phên phơi bánh đa

Những người Hải Phòng rất thân thiện và nhiệt tình, họ chỉ tôi tìm đúng cái xưởng mà bạn tôi mua bánh đa ở đó. Thậm chí họ còn cung cấp cho tên húy của người chủ xưởng để đề phòng tôi hỏi theo tên thương mại không được. Cũng may tôi chưa cần phải sử dụng đến chiêu thứ 2 không giờ có lẽ đang ngắm hoa cải đầy mình :D.

Người chủ xưởng hoặc không phải, có lẽ là anh con trai, không hoạt bát cho lắm, hoặc họ có vẻ như chưa từng xúc tiến thương mại tại xưởng chăng. Con chó thì gầm gừ, còn anh giai kia thì đứng tần ngần 1 hồi mới nhớ ra là cần phải đi lấy tiền trả lại tiền thừa.  Một lát sau ông bố bước ra, lúc này tôi mới có cơ được giãi bày cái khát khao của mình bị cô gái Hải Phòng thuốc cho từ hơn tháng trước. Ông bố cởi mở hơn và hướng dẫn cách dùng, bảo quản bánh đa. Rồi chúng tôi chào nhau ra về. 

Thành phố không chịu phát triển

Hải Phòng thật kỳ lạ, đám members của diễn đàn VOZ gọi thành phố này là thành phố không chịu phát triển. Ở đây hầu như chẳng có cao ốc nào làm thành biểu tượng kiểu như Đà Nẵng hay thành phố Hồ Chí Minh cả.  Hoa phượng đỏ, súng Hoa Cải, Đồ Sơn, Đoàn Văn Vươn là những thứ gợi nhớ về Hải Phòng cho thế hệ trẻ hơn tôi về sau.  Những tòa biệt thự pháp cũ, còn lại đang dùng cho các cơ quan hành chính, là những điểm nhấn trong kiến trúc.

Bưu điện trong 1 di sản để lại từ thời Pháp thuộc, ngoài nơi này còn có nhà hát thành phố và một số công sở khác cũng có cùng kiến trúc

Có thực mới vực được đạo, tôi sẽ cố gắng tôn vinh Bánh Đa Cua trở thành thứ cần phải nhớ mỗi khi nghĩ đến Hải Phòng xem sao. Dù sao thì nó cũng dễ ăn, ngon và đặc trưng. Bạn có muốn thử món này không? 

(©) 2016 Khamphaamthuc.net

Đặc sản địa phương  Hải Phòng  Bánh đa cua 

Bình luận

Trải nghiệm quanh Hải Phòng

Tôi bỏ mặc mình đi lạc giữa thành phố cảng Hải Phòng cũ kỹ để tìm mua bánh đa cua

Điểm đến Hải Phòng

    About us

    Khám phá ẩm thực là một diễn đàn, nơi các thành viên đăng ký có thể chia xẻ cảm nghĩ về các món ăn, nhà hàng hay địa điểm độc đáo. Chúng tôi lập ra trang mạng này để giúp những thực khách sành ăn có chỗ tâm sự và những người ít đi có thêm cơ hội lựa chọn những địa điểm ngon miệng và phù hợp nhất cho hành trình của mình.

    Đăng nhập/đăng ký Sử dụng tài khoản facebook để đăng comment trên hệ thống này